Giai Tho?i Sáng Tác

Giai Thoại Sáng Tác

 

Mẹ Việt Lưu Vong



Thông thường, người viết nhạc, kẻ làm thơ  ai cũng đều muốn nhac hoạc thơ của mình hồn hay dễ cảm nhận. Nhưng muốn một chuyện; còn được cái hội ấy một chuyện khác, kể  cả trường hợp kẻ viết nhạc , làm thơ biết rất tường tận kỹ thuật.

Tôi viết nhạc hay làm thơ như kẻ ghiền café vậỵ Lúc nào cũng loay hoay viết lách, bị trách hoài, nhưng chẳng bỏ được cái đam cố hữu ấy Thú thực, nhiều bài thơ cũng như ca khúc đã miễn cưỡng ra đờị  Đại khái khi đọc bài thơ hay hát lên bản nhạc cũngNổlắm, nhưng những ca khúc loại đó sớm bị quên lãng.

Những ca khúc "HỒN"…lâu lâu mới gặp. Khi đến, thường thì ta biết liền, ngay mấy nốt nhạc đầu tiên.

Tôi để ý, bài Mưa Đêm được khá nhiều bạn thích, nhưng chỉ mất mười lăm phút viết ca từ khoảng một giờ để hoàn tất nhạc bản. Trong khi đó, bàiMẹ Việt lưu Vong  phải mất gần ba tháng trời mới được hoàn tất.

Mẹ Việt Lưu Vong truyện thật  nói  về một cụ  được kể rất quen thân với gia đình tôị  sang Hoa Kỳ theo diện ODP, tức người con gái, chồng người Mỹ, bảo lãnh sang đoàn tụ với ta khoảng năm 8o .

Theo lời cụ kể thì còn bỏ lại phía sau hai người con trai trên mười cháu nộị.  cụ sống với người con gái chồng Mỳ dường như không mấy hạp nên đã rariêng, với  sự tài trợ an sinh hội về  nhàcũng như được hưởng tiền già , cụ đã trên 65 tuổi .

Thấy cụ sống trong căn gác trọ thui thủi một mình, xa quê, nhớ con cháu, tôi nảy sinh ý định viết một ca khúc nói về cụ Khởi đầu tôi thăm nơi quê quán,  cũng như khung cảnh xung quanh nhà  của bàcụ nói Châu Đốc, trước sân nhà những cây cam quít  mận Hồng đào rất sai trái ngọt…. Đường về thôn qua cây cầu nhỏ, đầu làng  cũng cây đa ngôi chùa cổ.v.v. Sau đó tôi đã gom góp tất cả những  tin tức thâu thập được viết lên thành nhiều bài thơ khác nhau với hy vọng sẽ  từ những bài thơ này thể khai triển ý nhạc. Trong số những bài thơ này bài nghe cũng khá, như bài Một Ngày Về”.. những câu như sau:

Cho tôi được một lần

Về thăm nơi thôn

Leo qua cầu gập ghềnh

Qua mấy núi chênh vênh

Qua đò nước chảy nhanh

Bên kia bến

Nhà tôi đó thật gần

………..

Nhà tôi đó thật gần

cây bưởi trước sân

Cây cam sành trái ngọt

Hàng dừa xanh bóng mát

Mận sai trái đầy cành

…………..

Đại khái như thế, nhưng  sao tôi vẫn không còn như đợi một cái ….Cái   dường như chưa tới….Cho đến một hôm, cả mấy tháng sau, khi đi đón thằng út đi học về, dọc đường, tôi tiện miệng hát lên "Mẹ ơi!  thương mẹ quá đi thôi"…tôi buột à lên thật to….bài hát tôi tìm từ mấy tháng nay đã đến đây rồiThế tôi vừa lái xe  vừa hát lên ca khúc này những câu sau đây:

 

Mẹ Ơi ! thương mẹ quá đi thôi
Quê hương mẹ xa rồi
Con mẹ giờ lưu lạc
Thân mẹ giơ nổi trôi

Thương mẹ quá đi thôi
Thương cuộc đời trôi nổi
Thương con mẹ xa vắng
Thương từng đêm thức trắng

Nhớ về quê ngập lòng
Chiều chiều
Chiều chiều mẹ ra đứng
Ngóng về Biển Đông

Ngóng về biển Đông
Biển sóng vỗ chập trùng
Biển gió lạnh lùng
Quê hương mẹ xa khuất
Một biển rộng mênh mông

…………………

Với những ca từ trên tôi đã phổ  ca khúc Mẹ Việt Lưu Vong

Lần đầu tiên tôi nhờ anh Thanh Tuyến trình bầy bài này riêng tặng cụ, những giọt lệ cảm thương đã lăn dài trên cụ  trong những năm 1987, 1988,  thương ước một ngày về thăm quê con cháu nơi quê nhà, nhưng  giấc hồi hương của cụ đã chẳng bao giờ thành. cụ mất khoảng cuối năm 1988, trươ''c ngày  người con thứ sang Mỹ theo diện ODP, do chính cụ đứng làm giấy bảo lãnh.

Sau này dịp, tôi đã kể cho người con trai của cụ biết mẹ của anh đã thương con cháu ra saọ Cụ đã xẻn gom góp gởi về cho con cháu nơi quê nhà từng thước vải hoạc vài manh . Cụ chẳng dám chi tiêu cho riêng mình, lâu lâu lại bòn mót gởi về cho con cháu vài trăm Dollars. Cụ thường nhờ các cháu nhà tôi biên thơ về bên nhà giùm cụ, cụ dặn viết y như nguyên văn cho cụ

Hình ảnh mẹ Việt như cụ mãi còn in thật đậm nét trong tôi .

Thân mời các bạn nghe bài này do Nguyễn Linh trình sau dây:




Nhật

3-2002